Che Tay Đứng Ngóng - Atu

Đêm về phố cũ dưới cơn mưa
Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa
Che tay nghe lệ mình đang ướt
Bước chậm thương cây lá chuyển mùa

Khi nói về mưa thành phố, anh nhớ bốn câu thơ này của Trần Trung Đạo. Những cơn mưa thành phố đôi khi ray rứt. Một nguời bạn đã nói như thế này với anh về mưa thành phố: sáng mưa rơi, trưa sụt sùi, và chiều đổ lệ. Đó là mưa của thành phố này. Anh trở về với những cơn mưa che cả lối đi. Những trận mưa của bầu trời thành phố chợt đến, chợt đi như những mối tình thời mới bước vào ngưỡng cửa đại học. Hai đứa đang đi giữa phố thì cơn mưa đổ ập xuống. Nắm tay nhau hai đứa chạy nhanh vào một mái hiên để trú ẩn. Nghe như có tiếng cười của ai đó bên tai. Hai đứa đứng nép mình co ro bên nhau. Anh đứng che nuớc mưa cho người yêu. Tất cả những hình ảnh của ngày nào, bây giờ chỉ còn là kỷ niệm. Anh trở về phố xưa, cơn mưa vẫn còn đó, nhưng tình đã rời xa.

"Che tay đứng ngóng bên này ngoại ô buồn trông ra phố"

Thân mời các anh chị nghe anh Atu tâm sự qua 
nhạc phẩm "Che Tay Đứng Ngóng", nhạc ngoại nhé!

Comments

Popular posts from this blog

Lá Đổ Muôn Chiều

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người