Diễm Xưa -TCS - anh Đạn

Nói đến cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, không một người yêu nhạc Trịnh nào đều không biết đến tác phẩm Diễm Xưa. Ca khúc này được ông viết về một mối tình học trò, đơn phương, kéo dài từ lúc ông còn ở Huế cho đến lúc vào Sài Gòn trọ học. Cha mẹ Diễm khó và không thích ông nhưng ông vẫn cứ đuổi theo Diễm. Tiếc thay hoàn cảnh đưa đẩy khiến ông phải về lại Huế, bỏ ngang việc học vì gia đình đang lâm cảnh sa sút còn Diễm thì vào Sài Gòn để vào đại học Văn Khoa. Phần buồn, phần tự ái, ông không tìm cách liên lạc với Diễm nữa và cũng có lẽ vì vậy mà Diễm cũng lơ luôn.

Ông cố nén mọi khổ đau trong im lặng. Trong sự khổ đau và nhớ nhung dày vò từng đêm này, nhạc phẩm Diễm Xưa đã ra đời như để ông trút bớt nỗi khổ đau trong lòng, để vơi đi nỗi nhớ và tình yêu. Lúc bấy giờ trong lòng ông chỉ còn một chút tình mong manh như sương, như khói, nó không còn nồng nàn, mãnh liệt như trước kia. Khi ông đến nội trú để tặng Diễm bản nhạc này thì không gặp cô, ông nhờ mấy cô bạn gái trao lại cho cô và tự nhủ lòng : sẽ không bao giờ tìm gặp lại Diễm nữa.

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Với sự yêu thích rộng rãi của nhạc phẩm này, một lần nữa xin mời các anh chị thưởng thức "Diễm Xưa" qua tiếng đàn guitar réo rắt và giọng hát trầm ấm của anh Đạn.

Comments

Popular posts from this blog

Lá Đổ Muôn Chiều

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người