Diễm Xưa - TCS - S. Ng

Tối nay... giữa không gian yên lặng của màn đêm thanh vắng, chỉ còn đâu đó tiếng gió thổi nhẹ nhàng chỉ đủ cho những chiếc lá đụng vào cành khe khẽ bên khung cửa sổ của căn phòng tôi đang ở. Đêm nay trăng gần như hết tròn, cái mờ mờ ảo ảo làm cho không gian quanh tôi càng lạnh lẽo đến không ngờ. Ngồi lặng buồn, tôi bèn tìm đến những dòng thơ, những bài ca để tìm quên nỗi trống vắng. Trong màn đêm khuya lắc khuya lơ này, sau bao nhiêu áp lực trong công việc cả ngày đáng lẽ tôi sẽ mệt mỏi lắm thế nhưng trong tôi bỗng thấy mình tỉnh táo hơn bao giờ hết, mắt tôi cứ mải chạy theo những con chữ của nhạc Trịnh.

Như một khung nhạc có những nốt cao thấp, tình yêu cũng có những cung bậc thăng trầm. Người nhạc sĩ ấy cũng thế, ông đã đê mê một bóng hồng ngày ngày bước qua con đường nhỏ , đi qua cây cầu nhỏ. Ông ngóng trông mỗi ngày chỉ để được nhìn ngắm nàng dù là một phút thôi. Mỗi khi không thấy nàng, lòng ông thấp thỏm không yên. Ông đã yêu. Ông đã một lần nữa tự đưa mình vào cõi yêu nồng nàn và tha thiết đó. Giai đoan ấy ông yêu từng giây từng phút từng giờ và từng ngày trong cái tình bỡ ngỡ không ngỏ. Tình yêu của ông có chút ngây thơ, chút dại khờ, chút gì đó cố tìm quên những điều khộng thể không có trong cõi đời nhưng hy vọng vược qua tất cả. Nó thật tha thiết và nồng ấm biết bao mà đến khi người đã ra đi nhưng tình vẫn còn đó. Vẫn nồng nàn, vẫn dịu êm. Mặc dù tình yêu ấy đang ngày ngày chìm trong nước mắt của ông, để rồi ông có thêm một tình ca cho đời, thế nhân có thêm một tình ca để yêu người..... Mang tên gọi của người con gái ấy "Diễm Xưa".

"Diễm trong đời tôi", chắc chắn đám con trai của chúng tôi đã một lần nào đó, có một kỷ niệm để đời. Tôi cũng vậy. Để rồi trong một phút thầm lặng nhìn sâu vào cõi tình " Diễm xưa ", tôi trầm ngâm nghĩ ngợi trong cái thoáng mông lung muốn bay bổng vào thế giới tình ái đó. Tôi thầm nghĩ liệu đã có bao nhiêu chàng trai yêu cái đẹp mê đắm lòng người của cái tình son trẻ, cái tình trong trẻo chưa bao giờ được trọn vẹn của nhạc sĩ họ Trịnh, tiêu biểu là "Diễm Xưa"... Dẫu sao thì "Diễm Xưa" đã và đang còn vang mãi trong tim mỗi chúng ta về một tình yêu đẹp và thơ mộng. Hãy cứ yêu đời yêu người, hãy cứ yêu thương người cho dù người có phụ ta, hãy cứ yêu như chưa yêu lần nào. Giữa đường đời có biết bao nhiêu là sóng gió, có bao nhiêu là nỗi buồn, vấp ngã, hỵ vọng và tuyệt vọng.

Và đâu đó giữa hoang lạnh của cuộc đời vẫn vang lên giọng hát cho một chàng trai , và lời nhạc đang nhắc nhở "... Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng, ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau..."

Thân mời các anh chị đón nghe một giọng hát mới toanh vừa mới lên sân khấu lần đầu để thử xem sao.

Comments

Popular posts from this blog

Lá Đổ Muôn Chiều

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người