Tình Xa - TCS - quê xưa

Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa…

Trịnh Công Sơn không chỉ trình bày lên khuông nhạc cuộc tình xa của mình, mà ông đã dàn trải hết những cuộc tình xa của nhân thế bằng những giai điệu và ca từ tài hoa, không lẫn lộn với bất cứ nhạc sĩ nào. Người nhạc sĩ, lúc tuổi vừa mới đôi mươi, đã bộc lộ nỗi niềm trong tâm cảm sâu thẳm của mình trong nhạc phẩm Tình Xa.

Những dòng sông nhỏ dần trôi đi như những người tình lần lượt bước lên chuyến tàu định mệnh của cuộc đời. Lời hẹn thề sẽ ra đi theo dâu bể phai nhòa… Dòng sông sẽ trôi đi, nhưng kỷ niệm thì ở lại. Năm tháng sẽ trôi đi, nhưng huơng màu thời gian thì bàng bạc ở lại, làm hương liệu cho tác giả viết nên một tác phẩm để lại cho đời.

Phố trở nên hoang vu khi ta vừa xa cuộc tình. Làm sao em biết đời sống cô đơn màu buồn tênh trên từng viên đá vỉa hè. Khi cô đơn vây khốn lấy đời mình, hơn bao giờ hết ta mới nhận ra hơn ý nghĩa của cơn phù du gió cát cuộc đời bay về vỗ về cơn mộng ảo… Làm sao em biết những giọt mưa vẫn reo hoài trên mái tình ngày nao. Tình âm thầm réo gọi, tình vĩnh cữu lên ngôi. Sớm mai này nhìn quanh, ta còn gì khi em đã về nơi nghìn trùng xa cách, “Tình ta như núi rừng cúi đầu”, và nghe đời chợt đã xanh rêu:

Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè
Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê…
Từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu
Ôi tiếng buồn rơi đều,
Nhìn lại mình đời đã xanh rêu…

Thân mời các anh chị cùng anh Quê Xưa nhớ lại một cuộc "Tình Xa"...

Comments

Popular posts from this blog

Lá Đổ Muôn Chiều

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người