Từ Độ Ánh Trăng Tan - MTC

Thôi mình lỡ mất nhau rồi
Nát đi hy vọng ban đầu
Sao nụ cười tươi thắm
Ngày em bỏ tôi đi lấy chồng

Con thuyền đã xa bến chở em sang ngang, lòng anh tơ vương giăng mắc, đường tình đôi ngã phân ly như ánh trăng tàn giữa một đêm dài nhớ em . Chỉ còn nỗi nhớ và những ngôi sao chợp sáng khi ánh trăng gần tàn . Người đi về phương nào có nhớ từng buớc chân đi trong cơn mưa đêm của thuở nào ? Để đêm nay,  ta bơ vơ ngắm ánh trăng rơi trên cỏ biếc. Tối nay nhớ em trong cơn mưa lạnh mà lòng bâng khuâng nuối tiếc. Chẳng thà mình đừng có ánh trăng,  chẳng thà mình đừng yêu em thì có lẽ kỷ niệm cùng em không làm lòng mình chơi vơi đến thế. Đôi bàn chân bước qua con tim, để lại vệt dài hoang rêu cổ tích. Tìm một chốn rong rêu bờ bến ấy, đọng một giọt sầu nghiêng soi...

Tình yêu đã xưa
Người yêu đã xa
Mà sao vẫn nghe
Hồn ta gió mưa, gió mưa

Thân mời các anh chị thuởng thức tiếng hát của anh MTC qua nhạc phẩm 
Từ Độ Ánh Trăng Tan của cố nhạc sĩ Anh Bằng, thơ của Đặng Hiền


Em mở tiệc ăn mừng với 1 bản nhạc mà em hay nghe Lâm Nhật Tiến hát ngày xưa

Comments

Popular posts from this blog

Lá Đổ Muôn Chiều

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người