Tuổi Đá Buồn - TCS - Khoa & Rosie

Trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang
Từng ngón tay buồn em mang em mang
Đi về giáo đường
Ngày chủ nhật buồn còn ai còn ai..."

Cả cuộc đời của Trịnh Công Sơn được sinh ra dường như để viết những bản tình ca bất tận, để theo đến cùng một tôn giáo - tôn giáo tình yêu. Và những ca từ đầu tiên của bài hát “Tuổi đá buồn” trên đây chính là một minh chứng cho tín ngưỡng và tôn giáo tình yêu mà suốt đời ông theo đuổi. Ca từ và giai điệu của nhạc phẩm này gây nên một nỗi buồn mênh mang, dai dẳng và da diết . Nỗi buồn ấy lại mang một nét đẹp mềm mại, dịu dàng, một vẻ ngây thơ, trong trắng của tuổi hoa niên. Nó lan tỏa, trải dài và buông lơi theo không gian của mưa, theo thời gian của ngày tháng, của những chủ nhật buồn.

Và những hình ảnh trong bài hát vẫn luôn đi về trong trí nhớ. Nó xốn xang, nó nhói lên bồi hồi xao xuyến. Lồng trong lời nhạc của “Tuổi đá buồn” là hình ảnh của một cô gái trẻ, mặc áo dài trắng, ngày mưa hay nắng cũng đi đến giáo đường với những đóa hồng đỏ thắm. Trong cơn mưa rơi mênh mang, những bước chân của cô càng thêm nặng ưu tư. Đường phố dài, đóa hoa hồng cài lên tóc mây, chủ nhật buồn vắng, một mình lặng lẽ với lời ru ngàn năm, cô đi xây cho mình một giáo đường tình yêu. Cái buồn vắng xao lòng không làm hồn ủy mị. Ngược lại, cái buồn của tuổi đá, tuổi người đi tìm giáo đường tình yêu kia lại làm ngời lên cái đẹp sáng trong. Buồn vương, buồn lâu, buồn lan tỏa nhưng sao vẫn thấy da diết, nồng nàn một khát vọng bất diệt - khát vọng một giáo đường của tình yêu thanh khiết, thánh thiện. Và rồi, ngày qua ngày, cô gái vẫn đi tới giáo đường trong chiều chủ nhật buồn, trong những cơn mưa thênh thang.

Thân mời các anh chị thưởng thức nhạc phẩm "Tuổi Đá Buồn
qua hai tiếng hát của anh Khoa và chị Rosie.


Comments

Popular posts from this blog

Lá Đổ Muôn Chiều

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người