Ngóng Trông - MTC

Bên đường có gã ngóng trông,
Nhớ thương tà áo, cố công đợi chờ,
Rồi về, ươm nắng vào thơ,
Đem em vào mộng, dại khờ ước mơ!

Nỗi buồn ngoại cảnh và nỗi buồn tâm linh cộng gộp, lũy thừa thành một nỗi buồn mênh mông bất định. Có cái gì như chờ đợi, như ngóng trông để rồi “ai” kia chỉ nhận lại một nỗi buồn, một cảm giác lạnh lẽo trong tịch liêu, trong cô quả, trong phôi pha. Và những cơn mưa lại rơi, rơi mãi ngoài hiên, rơi mãi trong cuộc đời, mang đến thêm bao nỗi buồn chồng chất của định mệnh tạo nên một nỗi nhớ xa xôi, mịt mùng trong cuộc tình của anh và em. Còn đâu "... Một mùa xuân rực ngời hương tóc.Một nụ hôn khăng khít tình ngây ".  Nỗi buồn không tan biến hay chuyển hóa mà nó ôm trọn thời gian, bao phủ không gian trong chờ đợi. Tất cả chỉ còn lại: buồn trong đêm, buồn trong mưa, buồn lên đôi môi, buồn hoen ướt mi trong những trăn trở đêm ngày.

Tác phẩm Ngóng Trông của nhạc sĩ Nguyễn Tất Vịnh 
sẽ đuợc anh MTC trình bày sau đây. 

Comments

Popular posts from this blog

Lá Đổ Muôn Chiều

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người