Lá Đổ Muôn Chiều

Thu đi cho lá vàng bay,
Lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai người em nhỏ bé
Ngồi trên thuyền hoa
Tình duyên đành dứt
Lá đổ muôn chiều ôi lá úa…

Con người yêu mùa Thu bởi người ta cũng cần được buồn biết mấy. Người ta cần buồn để hòa mình với sự tuần hoàn của thiên nhiên đổi áo bốn mùa … người ta cần buồn để quý trọng từng khoảnh khắc vui tươi … người ta cần buồn để thương, cần buồn để nhớ . Một tâm sự và rung cảm trước cảnh Thu ảm đạm với gió heo may rơi rụng lá vàng, hình ảnh người yêu năm xưa sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhòa trong ký ức . Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ đã thấy con đường soi bóng chia hai, đi qua muôn dặm truông dài đón đưa. Người về theo thoáng hương xưa, qua sông tiếng sóng dư thừa vấn vương. Nỗi nhớ tan giữa không gian cao vời vợi, tự nhiên những điều mơ hồ nhất, trừu tượng nhất chợt rõ ràng, cho lòng lên tiếng hỏi: Ta là ta, hay ta là cung bậc trầm bổng của tiếng thời gian, đong đưa theo dấu chân em khi lá đổ muôn chiều…

Tác phẩm Lá Đổ Muôn Chiều với tiếng hát ngọt ngào của chị Rosie
mời các anh chị lắng nghe

Comments

Popular posts from this blog

Cô Hàng Cà Phê

Gọi Người